User Tools

Site Tools


start

Thao thức cho Nước Chúa hiển trị.

Chúa Giêsu dạy trước khi cầu xin bất cứ điều gì cho chính mình, chúng ta phải đặt Thiên Chúa, sự vinh hiển và tôn trọng của Ngài lên hàng đầu, và đặc biệt vâng theo Thánh Ý Người và thao thức cho nhiều người nhận biết Chúa. Chỉ sau khi dành cho Chúa chỗ của Ngài, bấy giờ các điều khác mới có chỗ xứng hợp.

Lời cầu nguyện bắt đầu bằng xưng nhận Thiên Chúa là Cha. Đó là đặc tính của mọi lời Kitô hữu thưa với Chúa.

Chúng ta không đọc: Lạy Cha con, mà đọc Lạy Cha chúng con. Như thế lời kinh tuyệt vời này không phải chỉ nói lên mối liên hệ giữa chúng ta đối với Thiên Chúa, mà còn nói lên mối liên hệ giữa chúng ta đối với nhau. Thiên Chúa là Cha, cho nên tất cả chúng ta đều là anh em với nhau. Như thế lời kinh này không phải chỉ tỏ lộ cho chúng ta tình phụ tử, mà còn tỏ lộ cho chúng ta tình huynh đệ.

Nước Cha được hình dung là vương quyền tối cao của Thiên Chúa, nên ý Cha phải được thể hiện khắp mọi nơi, vì ý Cha là khôn ngoan và yêu thương. Nơi nào ý Cha hiển trị thì tràn ngập tình yêu Ngài. Đó là một vương quốc hoà bình và đầy tình thương.

2. Xin cho những nhu cầu vật chất và tinh thần.

– Nhu cầu vật chất: Chúa Giêsu dạy chúng ta cầu xin lương thực mỗi ngày dùng đủ. Người không bảo chúng ta xin cho có dư thừa. Lời cầu nguyện Người dạy cũng không thu hẹp lại theo kiểu ích kỷ, Người dạy xin cho “chúng con”, tức là tất cả những ai đang cầu nguyện.

– Nhu cầu tha thứ: Khi cầu nguyện chúng ta không thể làm gì hơn là xin ơn tha thứ, vì dù con người tốt nhất trong chúng ta cũng chỉ là một tội nhân trước sự thánh thiện của Thiên Chúa. Và điều kiện được Chúa tha thứ cho mình là chính mình cũng phải tha thứ cho anh em. Khi gọi Chúa là Cha chúng con, thì cũng đồng nghĩa mọi người là anh em với nhau con cùng một Cha trên trời. Đã là anh em thì chúng ta có bổn phận phải yêu thương, phải tha thứ, phải hoà giải cùng nhau.

– Nhu cầu ơn thánh: Thiên Chúa không đẩy chúng ta vào cám dỗ với mục đích làm cho chúng ta rơi vào tội lỗi. Nhưng Ngài có thể thử thách chúng ta, có thể thử sự bền vững và chắc chắn của chúng ta. Cám dỗ có nghĩa là quyến rũ phạm tội mà còn bao gồm mọi hoàn cảnh khiến con người bị thử thách về đức độ, thanh liêm, lòng tín trung. Chúng ta không thể trốn tránh những hoàn cảnh đó, nhưng chúng ta có thể thắng nó nhờ ơn Chúa ban. TRONG Kinh Thánh của bạn, Thi-thiên 83:18 được dịch như thế nào? Bản Liên Hiệp Thánh Kinh Hội dịch câu này như sau: “Hầu cho chúng nó biết rằng chỉ một mình Chúa, danh là Đức Giê-hô-va, là Đấng Chí-Cao trên khắp trái đất”. Một số bản Kinh Thánh khác cũng dịch tương tự. Tuy nhiên, nhiều bản dịch không dùng danh Giê-hô-va mà thay bằng tước vị như “Chúa” hoặc “Chúa Hằng Hữu”. Từ nào phải được dùng trong câu này? Một tước vị hay danh Giê-hô-va?

Danh Đức Chúa Trời được viết bằng bốn mẫu tự Hê-bơ-rơ Danh Đức Chúa Trời trong mẫu tự Hê-bơ-rơ

Câu này nói về một danh. Trong nguyên ngữ Hê-bơ-rơ mà phần lớn Kinh Thánh được viết, một danh từ riêng có một không hai được dùng ở đây. Theo mẫu tự Hê-bơ-rơ, danh này được viết là יהוה (YHWH). Danh này thường được dịch ra trong tiếng Việt là “Giê-hô-va”. Có phải danh đó chỉ thấy trong một câu Kinh Thánh? Không. Trong bản gốc phần Kinh Thánh tiếng Hê-bơ-rơ, danh này được nhắc đến gần 7.000 lần!

Danh Đức Chúa Trời quan trọng như thế nào? Hãy xem lời cầu nguyện mẫu mà Chúa Giê-su Christ dạy, được mở đầu như sau: “Lạy Cha chúng tôi ở trên trời; danh Cha được thánh”. (Ma-thi-ơ 6:9) Trong một dịp khác, Chúa Giê-su cầu nguyện với Đức Chúa Trời: “Cha ơi, xin làm sáng danh Cha!” Để đáp lời, Đức Chúa Trời phán từ trời: “Ta đã làm sáng danh rồi, ta còn làm cho sáng danh nữa!” (Giăng 12:28) Rõ ràng danh Đức Chúa Trời là quan trọng hàng đầu. Thế thì tại sao một số dịch giả không dùng danh này trong bản dịch Kinh Thánh của họ nhưng lại thay bằng những tước vị?

Dường như có hai lý do chính. Thứ nhất, nhiều người cho rằng không nên dùng danh ấy vì ngày nay không ai biết cách phát âm lúc đầu nữa. Chữ viết Hê-bơ-rơ ngày xưa không có nguyên âm. Vì thế ngày nay không ai có thể nói chính xác những người trong thời Kinh Thánh đã phát âm YHWH ra sao. Tuy nhiên, chúng ta có nên để điều này ngăn trở chúng ta dùng danh Đức Chúa Trời không? Vào thời Kinh Thánh được viết ra, danh Giê-su có lẽ được phát âm Yê-su-a hoặc Yê-hô-su-a—không ai biết chắc cả. Nhưng ngày nay trên khắp thế giới người ta dùng những dạng khác nhau của danh Giê-su, phát âm theo cách phổ thông trong tiếng nói của họ. Họ không ngại dùng danh ấy dù rằng không biết cách phát âm trong thế kỷ thứ nhất như thế nào. Tương tự, nếu bạn đi đến một nước khác, rất có thể bạn thấy chính tên mình được gọi rất khác trong tiếng nước đó. Vì thế, không biết chắc cách phát âm danh Đức Chúa Trời thời xưa không phải là lý do chính đáng để không dùng danh ấy.

Lý do thứ hai thường được đưa ra về việc không dùng danh Đức Chúa Trời trong Kinh Thánh có liên quan đến truyền thống lâu đời của người Do Thái. Nhiều người tin rằng không bao giờ nên phát âm danh Đức Chúa Trời. Niềm tin này hiển nhiên căn cứ vào sự áp dụng sai một điều luật của Kinh Thánh, đó là: “Ngươi chớ lấy danh Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi mà làm chơi, vì Đức Giê-hô-va chẳng cầm bằng vô-tội kẻ nào lấy danh Ngài mà làm chơi”.—Xuất Ê-díp-tô Ký 20:7.

Luật này ngăn cấm việc dùng danh Đức Chúa Trời không đúng cách. Nhưng có cấm việc dùng danh Ngài một cách tôn trọng không? Hoàn toàn không. Những người viết phần Kinh Thánh tiếng Hê-bơ-rơ (“Cựu Ước”) đều là người trung thành sống theo Luật Pháp mà Đức Chúa Trời đã ban cho dân Y-sơ-ra-ên xưa. Tuy vậy, họ thường xuyên dùng danh Đức Chúa Trời. Chẳng hạn, họ viết danh này trong nhiều bài Thi-thiên đã được những người thờ phượng Ngài hát xướng. Giê-hô-va Đức Chúa Trời còn bảo họ cầu khẩn danh Ngài, và những người trung thành đã vâng theo. (Giô-ên 2:32; Công-vụ 2:21) Vì vậy, tín đồ Đấng Christ ngày nay không ngần ngại dùng danh Đức Chúa Trời một cách tôn trọng, như Chúa Giê-su hẳn đã dùng.—Giăng 17:26.

Khi thay danh Đức Chúa Trời bằng tước vị, các dịch giả Kinh Thánh phạm một lỗi lầm nghiêm trọng. Họ làm cho Đức Chúa Trời có vẻ xa cách và lạnh lùng vô cảm, trong khi Kinh Thánh nói loài người có thể trở thành “bạn thiết” với Đức Giê-hô-va. (Thi-thiên 25:14) Hãy nghĩ đến người bạn rất thân của mình. Nếu không hề biết tên người ấy thì có thật sự là thân không? Tương tự, khi người ta không biết danh Đức Chúa Trời, Giê-hô-va, thì làm sao họ thật sự gần gũi với Ngài? Ngoài ra, khi không dùng danh Đức Chúa Trời, người ta cũng không hiểu được ý nghĩa tuyệt diệu của danh ấy. Danh Đức Chúa Trời có nghĩa gì?

Chính Đức Chúa Trời giải thích ý nghĩa của danh Ngài cho tôi tớ trung thành là Môi-se. Khi Môi-se hỏi danh Ngài, Đức Giê-hô-va đáp: “Ta là Đấng tự-hữu hằng-hữu”. (Xuất Ê-díp-tô Ký 3:14) Bản dịch của Rotherham dịch như sau: “Ta sẽ thành bất cứ gì mà ta muốn”. Vậy Đức Giê-hô-va có thể trở thành bất cứ vai trò nào cần thiết để thực hiện ý định Ngài.

Giả sử bạn có thể trở thành bất cứ vai trò nào mình muốn, bạn sẽ làm gì cho bạn bè? Nếu một người bạn bị bệnh nặng, có thể bạn trở thành một bác sĩ tài giỏi để chữa lành bệnh cho người ấy. Nếu người khác bị nợ nần thua lỗ, bạn có thể trở thành một mạnh thường quân giàu có và đến cứu giúp người ấy. Tuy nhiên, trên thực tế bạn bị giới hạn trong những gì mình có thể làm. Tất cả chúng ta đều ở trong trường hợp đó. Khi học Kinh Thánh, bạn sẽ thán phục khi thấy rằng Đức Giê-hô-va trở thành bất cứ vai trò nào cần thiết để thực hiện lời hứa của Ngài. Và Ngài vui lòng dùng quyền năng để giúp những người yêu thương Ngài. (2 Sử-ký 16:9) Những người không biết danh Đức Giê-hô-va thì không nhận thấy những khía cạnh tốt đẹp này trong cá tính của Ngài.

Rõ ràng là danh Giê-hô-va phải được dùng trong Kinh Thánh. Biết được ý nghĩa và thường xuyên dùng danh NĐức Chúa Trời xem trọng danh ngài. Không ai đặt tên cho Đức Chúa Trời, chính ngài chọn tên cho mình. Đức Giê-hô-va phán: “Đó mãi mãi là danh của ta và qua danh ấy, ta sẽ được nhớ đến từ đời này sang đời khác” (Xuất Ai Cập 3:15). Kinh Thánh nhắc đến danh Giê-hô-va nhiều hơn bất cứ tước hiệu nào, chẳng hạn như Đấng Toàn Năng, Cha, Chúa, Thiên Chúa hay Đức Chúa Trời, và nhiều hơn bất cứ tên riêng nào, chẳng hạn như Áp-ra-ham, Môi-se, Đa-vít hay Giê-su. Không những vậy, chính Đức Giê-hô-va muốn mọi người biết danh ngài. Kinh Thánh nói: “Nguyện mọi người biết rằng chỉ mình ngài, danh là Giê-hô-va, là Đấng Tối Cao trên khắp trái đất”.—Thi thiên 83:18.

Chúa Giê-su xem trọng danh Cha. Trong lời cầu nguyện được gọi là Kinh Lạy Cha, Chúa Giê-su dạy các môn đồ cầu xin như vầy: “Nguyện danh Cha cả sáng” (Ma-thi-ơ 6:9, Trịnh Văn Căn). Chính Chúa Giê-su cũng cầu nguyện: “Cha ơi, xin làm vinh hiển danh Cha” (Giăng 12:28). Chúa Giê-su đặt việc làm vinh hiển danh Đức Chúa Trời lên hàng đầu trong đời sống, nên ngài có thể nói với Cha: “Con đã cho họ biết danh Cha và sẽ tiếp tục làm thế”.—Giăng 17:26.

Những người thờ phượng Đức Chúa Trời xem trọng danh ngài. Dân Đức Chúa Trời vào thời xưa liên kết danh có một không hai của ngài với sự che chở và giải cứu. “Danh Đức Giê-hô-va là ngọn tháp kiên cố. Người công chính chạy vào đó và được che chở” (Châm ngôn 18:10). “Ai kêu cầu danh Đức Giê-hô-va thì sẽ được cứu” (Giô-ên 2:32). Theo Kinh Thánh, những người phụng sự Đức Chúa Trời được nhận biết nhờ danh ngài. “Mỗi dân sẽ bước theo danh của thần mình, còn chúng ta sẽ bước theo danh của Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta đến muôn đời bất tận”.—Mi-chê 4:5; Công vụ 15:14.

DANH NGÀI CHO THẤY GÌ? Chỉ duy nhất Đức Chúa Trời mang danh Giê-hô-va. Nhiều học giả tin rằng danh Giê-hô-va có nghĩa là “Đấng làm cho trở thành”. Chính Giê-hô-va Đức Chúa Trời tiết lộ ý nghĩa này khi cho Môi-se biết danh ngài là “Ta Sẽ Trở Thành Đấng Ta Chọn Trở Thành” (Xuất Ai Cập 3:14). Danh này không những cho thấy Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa, đấng làm cho muôn vật trở thành có, mà còn cho thấy ngài có khả năng khiến chính mình hoặc các tạo vật trở thành bất cứ điều gì cần thiết để thực hiện ý định của ngài. Các tước hiệu của ngài nói lên cương vị, sự uy nghi hoặc quyền lực, nhưng chỉ danh Giê-hô-va mới cho thấy đầy đủ ngài là ai và sẽ trở thành ai.

Danh Đức Chúa Trời cho thấy ngài quan tâm đến chúng ta. Ý nghĩa của danh ngài cho thấy ngài không ngừng chăm sóc mọi vật ngài dựng nên, trong đó có chúng ta. Ngoài ra, việc ngài tiết lộ danh riêng cũng chứng tỏ ngài muốn chúng ta biết về ngài. Thật thế, chúng ta chưa xin được biết danh ngài mà ngài đã chủ động giới thiệu. Rõ ràng, Đức Chúa Trời không muốn chúng ta xem ngài là vị thần mơ hồ và xa cách, nhưng là đấng có thật và dễ đến gần.—Thi thiên 73:28.

Dùng danh Đức Chúa Trời cho thấy chúng ta quan tâm đến ngài. Ví dụ, khi kết bạn với một người, hẳn bạn giới thiệu tên mình và muốn người ấy gọi mình bằng tên. Nhưng bạn nghĩ sao nếu người ấy không bao giờ làm thế? Hẳn sau một thời gian, bạn sẽ tự hỏi liệu người ấy có thật sự muốn thân thiết với mình không. Đức Giê-hô-va cũng vậy. Ngài tiết lộ cho nhân loại danh riêng và muốn chúng ta dùng danh ấy. Khi dùng danh Giê-hô-va, chúng ta cho ngài thấy mình muốn đến gần ngài. Ngài chú ý đến ngay cả những người “ngẫm nghĩ về [“quý mến”, chú thích] danh ngài”!—Ma-la-chi 3:16.

Biết danh Đức Chúa Trời là bước quan trọng đầu tiên để biết ngài. Chúng ta không chỉ dừng lại ở đó mà cần tìm hiểu đấng mang danh ấy là đấng như thế nào.gài trong sự thờ phượng sẽ giúp chúng ta rất nhiều trong việc gần gũi hơn với Cha trên trời, Đức Giê-hô-va.*

start.txt · Last modified: 2018/11/23 08:02 (external edit)